Hãy nhìn xem, Chủ nhật tại Goodison không chỉ là một chiến thắng cho Everton; đó là một sự sỉ nhục công khai đối với Chelsea. Một trận thua 3-0, với Beto lập cú đúp, ít giống một trận đấu Premier League mà giống một đám tang mở nắp quan tài cho bất kỳ hy vọng nhỏ nhoi nào của Mauricio Pochettino về việc tìm kiếm sự ổn định trong mùa giải này. Sau khi bị loại khỏi Champions League, bạn sẽ nghĩ Chelsea sẽ thể hiện một chút lửa. Thay vào đó, họ lại sụp đổ. Lại một lần nữa.
Beto, một cầu thủ chủ yếu là dự án kể từ khi anh đến vào mùa hè, cuối cùng đã trông giống như tiền đạo mà Sean Dyche đã trả tiền. Bàn thắng đầu tiên của anh, một cú đánh đầu như búa bổ ở phút 58, đến từ một đường chuyền chính xác của Dwight McNeil. Đó là một bàn thắng đúng chất tiền đạo cắm, loại bàn thắng mà người hâm mộ Everton đã khao khát. Và bàn thắng thứ hai của anh, một pha dứt điểm lạnh lùng ở phút 76, đã thể hiện tốc độ và sức mạnh đã giúp anh nổi bật ở Ý. Trước Chủ nhật, không cầu thủ Everton nào ghi được nhiều hơn một bàn thắng trong một trận đấu cả mùa giải. Beto đã thay đổi điều đó, và khi làm như vậy, anh có thể đã giúp Dyche bớt đau đầu trong kỳ chuyển nhượng tháng Giêng.
**Ảo ảnh hàng tiền vệ của Chelsea**
Đây là vấn đề: hàng tiền vệ của Chelsea, được cho là điểm mạnh của họ, trông hoàn toàn lạc lõng. Enzo Fernández, một cầu thủ trị giá 106 triệu bảng, phần lớn là vô danh. Moisés Caicedo, một khoản đầu tư khổng lồ khác với 115 triệu bảng, ít khi bảo vệ, cho phép các cầu thủ tấn công của Everton xông vào giữa sân hết lần này đến lần khác. The Blues đã có 14 cú sút, nhưng chỉ có ba cú trúng đích. Đó là một kết quả tồi tệ đối với một đội bóng có tài năng tấn công mà họ về lý thuyết sở hữu. Cole Palmer, tia sáng rực rỡ nhất của họ gần đây, trông cô lập và thất vọng, liên tục lùi sâu chỉ để chạm bóng. Quan điểm nóng bỏng của tôi? Chelsea sẽ không bao giờ thực sự cạnh tranh chức vô địch với cả Enzo và Caicedo là những người phá hủy chính của họ. Họ quá giống nhau, không ai cung cấp đủ khả năng phòng ngự, và điều đó khiến hàng thủ của họ liên tục bị phơi bày, như chúng ta đã thấy khi Abdoulaye Doucouré đi bóng qua để ghi bàn thắng thứ ba cho Everton ở phút 90.
Trong khi đó, Everton đã chơi với một cường độ mà Chelsea không thể sánh bằng. Họ thắng nhiều pha tranh chấp hơn, gây áp lực cao hơn và thực sự trông giống như một đội đang chiến đấu vì sự sống còn của mình. James Tarkowski và Jarrad Branthwaite đã chơi rất xuất sắc ở hàng thủ, dập tắt những gì ít ỏi mà Chelsea tạo ra. Jordan Pickford, trong khung thành, đã có một buổi chiều tương đối yên tĩnh, điều này nói lên nhiều điều về sự vô hại của Chelsea hơn bất cứ điều gì khác. Dyche đã truyền một tinh thần kiên cường vào đội bóng Toffees này mà hoàn toàn không có dưới thời Frank Lampard. Họ có thể không đẹp mắt, nhưng họ hiệu quả, đặc biệt là trên sân nhà. Trận thắng 3-0 này tiếp nối chiến thắng 2-0 của họ trước Nottingham Forest chỉ vài tuần trước đó. Goodison đang trở thành một pháo đài một lần nữa, và đó là một công lao của Dyche.
Nói thật: Chelsea cần một sự tự vấn nghiêm túc. Đây không chỉ là một sự sa sút; đó là một vấn đề sâu sắc với việc xây dựng đội hình và bản sắc chiến thuật. Cuộc chi tiêu lớn của họ đã không mang lại sự gắn kết nào, và Pochettino ngày càng giống một người đàn ông không có câu trả lời. Đối với Everton, đây không chỉ là ba điểm; đó là một tuyên bố.
Dự đoán táo bạo: Chelsea sẽ kết thúc ngoài top 8 mùa giải này, và Pochettino sẽ không trụ hết năm.