Câu hỏi lớn nhất sau khi Mbappé khăn gói đến Madrid luôn là: ai sẽ bước lên? Đối với PSG, câu trả lời, đáng ngạc nhiên, không phải là một cầu thủ. Đó là một nỗ lực tập thể, thường gây thất vọng, đôi khi rực rỡ. Ousmane Dembélé, trong mùa giải thứ hai của mình, cuối cùng đã tìm thấy nhịp điệu. Anh ấy không ghi 25 bàn, nhưng 11 bàn và 14 kiến tạo của anh ấy tính đến tháng 3 năm 2026 là thành tích tốt nhất trong sự nghiệp kể từ khi rời Dortmund. Khả năng ra quyết định của anh ấy ở một phần ba sân cuối cùng, vốn là một điểm bị chỉ trích từ lâu, đã được cải thiện, thể hiện sự trưởng thành mà không phải lúc nào cũng có. Anh ấy vẫn có những pha rê bóng chói sáng, những cú bứt tốc bất ngờ, nhưng anh ấy đang chọn thời điểm tốt hơn, phối hợp hiệu quả hơn với Gonçalo Ramos và Bradley Barcola.
Nói về Barcola, cậu bé này là một phát hiện. Sau một mùa giải ra mắt đầy hứa hẹn nhưng còn non nớt, Barcola đã bùng nổ. Anh ấy là người hưởng lợi chính từ sự ra đi của Mbappé, thừa hưởng vị trí tiền vệ cánh trái và biến nó thành của riêng mình. Chín bàn thắng và sáu kiến tạo ở giải VĐQG không nói lên hết câu chuyện; chính sự không sợ hãi của anh ấy, sự sẵn sàng đối đầu với các hậu vệ và khả năng dứt điểm được cải thiện đã thu hút sự chú ý. Nhớ cú lốp bóng táo bạo vào lưới Marseille hồi tháng 10 không? Đó là kiểu khoảnh khắc mà Mbappé từng mang lại, và Barcola đã làm được. Anh ấy không phải là Mbappé – hãy nói rõ, không ai là Mbappé cả – nhưng anh ấy đã trở thành người được tin cậy để tạo ra tia lửa, đặc biệt khi mọi thứ bế tắc. Hàng công của PSG, dưới thời Luis Enrique, đã trở nên linh hoạt hơn, ít phụ thuộc vào một siêu sao duy nhất. Họ vẫn tạo ra cơ hội, trung bình 2.5 xG mỗi trận, giảm nhẹ so với 2.8 với Mbappé, nhưng họ đang phân chia đều hơn.
Đây là vấn đề: trong khi PSG vẫn đang thống trị giải đấu – họ hơn Nice 10 điểm khi còn tám trận đấu – thì sự cân bằng cạnh tranh tổng thể thực sự đã được cải thiện. Không phải vì PSG yếu hơn, mà vì các đội khác cảm thấy một sự dễ bị tổn thương, dù là nhỏ nhất. Thời kỳ Mbappé cứu họ khỏi một màn trình diễn tệ hại bằng một khoảnh khắc thiên tài cá nhân đã qua rồi. Bây giờ, nếu hàng tiền vệ không hoạt động tốt hoặc hàng thủ lỏng lẻo, họ *cảm nhận* được điều đó. Họ đã đánh rơi điểm trước Lyon, Rennes và Lens mùa này, những kết quả ít có khả năng xảy ra hơn khi Mbappé còn ở đó.
Nice, dưới thời Francesco Farioli, đã là một bất ngờ, đứng thứ hai. Sự vững chắc trong phòng ngự của họ rất đáng chú ý, chỉ để thủng lưới 18 bàn sau 26 trận. Terem Moffi, với 12 bàn thắng, đã là một mối đe dọa thường xuyên trên hàng công. Lille cũng đang rình rập ở vị trí thứ ba, nhờ phong độ ổn định của Jonathan David (15 bàn) và sự nổi lên của cầu thủ tuổi teen Ayyoub Bouaddi ở hàng tiền vệ. Top 4 cảm thấy chặt chẽ hơn, cạnh tranh hơn, ngay cả khi cuộc đua danh hiệu vẫn là một kết cục đã được định trước.
Thực tế: Tôi nghĩ điều này thực sự *tốt* cho Ligue 1. Trong một thời gian dài, câu chuyện là "PSG và 19 đội khác." Bây giờ, có nhiều không gian hơn cho các câu chuyện khác. Chúng ta đang nói về sự hồi sinh của Pierre Lees-Melou tại Brest, hoặc khả năng ghi bàn ổn định của Arnaud Kalimuendo cho Rennes (10 bàn). Chúng ta đang thấy sự đa dạng chiến thuật hơn, ít đội chỉ cố gắng phòng ngự và cầu nguyện chống lại PSG. Lượng khán giả trung bình trên toàn giải đấu đã tăng 3% lên 26.500 mỗi trận, cho thấy sự quan tâm mới ngoài gã khổng lồ Paris.
Kỷ nguyên hậu Mbappé tại PSG ít nói về việc thay thế một người mà nói nhiều hơn về việc định nghĩa lại bản sắc của họ. Họ vẫn là một siêu câu lạc bộ, vẫn mua những tài năng hàng đầu – họ đã chi 65 triệu euro cho một tiền vệ phòng ngự mới vào mùa hè năm ngoái. Nhưng ánh đèn sân khấu giờ đã được phân tán. Nó tập trung vào lối chơi trưởng thành của Dembélé, sự nhiệt huyết tuổi trẻ của Barcola, và thậm chí cả khả năng lãnh đạo của Marquinhos, điều này cảm thấy quan trọng hơn bao giờ hết. Họ đã phải thích nghi, và khi làm như vậy, họ đã làm cho giải đấu trở nên thú vị hơn một chút.
Dự đoán táo bạo của tôi? Barcola sẽ là vua phá lưới Ligue 1 mùa giải tới.