Nghe này, Pep Guardiola có thể nói bất cứ điều gì ông ấy muốn về việc Carabao Cup không quan trọng đối với chức vô địch Premier League. Ông ấy là một thiên tài, không nghi ngờ gì nữa. Nhưng việc ông ấy cho rằng chiến thắng 3-1 của Manchester City trước Arsenal trong trận chung kết Carabao Cup sẽ không làm tổn thương các Pháo thủ, hoặc quan trọng hơn là không *tập trung* họ, thì cảm giác như đó là một chiêu trò kinh điển của Pep. Đó là một sự đánh lạc hướng, một nước cờ tâm lý từ một người đã nắm vững khía cạnh tinh thần của trận đấu. Ông ấy biết chính xác thất bại đó có thể ảnh hưởng đến đội hình của Mikel Arteta như thế nào.
Thực tế: Arsenal rất cần chiếc cúp đó. Rất cần. Họ đã không nâng một danh hiệu lớn nào kể từ FA Cup 2020, và một chiến thắng tại Wembley sẽ xác nhận một mùa giải mà họ thường xuyên trông giống như đội bóng xuất sắc nhất nước Anh. Thay vào đó, họ đã bị đối thủ chơi lấn lướt, đặc biệt là trong hiệp hai. Kevin De Bruyne và Jack Grealish đã làm chủ cuộc chơi, phối hợp với Erling Haaland để ghi bàn thắng thứ hai cho City ở phút 58. Thua City, đối thủ trực tiếp trong cuộc đua danh hiệu, và thua trên một sân khấu lớn như trận chung kết cúp? Điều đó để lại một vết sẹo.
**Nỗi Ám Ảnh Wembley**
Vấn đề là, Arsenal đã có phong độ tốt trước chuyến đi đến Wembley. Họ đánh bại Aston Villa 4-2 vào ngày 18 tháng 2, sau đó tiếp tục với chiến thắng 1-0 trước Leicester City vào ngày 25 tháng 2, giữ vững khoảng cách 5 điểm ở ngôi đầu bảng. Họ trông tự tin, linh hoạt và giống như một đội bóng cuối cùng đã tin vào chính mình. Sau đó là trận chung kết cúp vào ngày 2 tháng 3. Đột nhiên, những nghi ngờ cũ lại len lỏi. Liệu họ có thực sự đánh bại được những đội bóng mạnh nhất khi điều đó quan trọng nhất? Liệu họ có thể kết thúc một trận đấu lớn?
Arteta, dù đã có nhiều tiến bộ, vẫn gặp khó khăn khi đối đầu với người thầy cũ của mình. Man City hiện đã đánh bại Arsenal trong bảy lần gặp nhau gần nhất ở giải đấu, một chuỗi trận áp đảo kéo dài từ chiến thắng 2-0 vào tháng 8 năm 2018. Đó không chỉ là một thống kê; đó là một rào cản tinh thần. Khi bạn liên tục thua cùng một đội, đặc biệt là đội bạn đang cạnh tranh danh hiệu, điều đó sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của bạn. Bukayo Saka trông thất vọng, Martin Odegaard không thể tìm thấy nhịp điệu quen thuộc của mình, và hàng phòng ngự, vốn rất vững chắc, trông có vẻ bị kéo giãn bởi sự di chuyển của City.
**Một Cú Hích Cần Thiết Cho Chặng Đường Cuối?**
Nhưng đây là quan điểm nóng bỏng của tôi: thất bại này có thể là điều tốt nhất có thể xảy ra với Arsenal. Nghiêm túc đấy. Đôi khi bạn cần một gáo nước lạnh vào mặt để thực sự tỉnh táo. Họ đang bay cao, có lẽ hơi quá thoải mái. Thất bại ở Carabao Cup này, đặc biệt là trước City, là một lời nhắc nhở rõ ràng về chất lượng đối thủ mà họ đang phải đối mặt và sự hoàn hảo tuyệt đối cần thiết để giành chức vô địch Premier League. Nó loại bỏ mọi sự tự mãn, mọi suy nghĩ còn sót lại về một cuộc đua danh hiệu "dễ dàng".
Bây giờ, mỗi trận đấu ở giải VĐQG đều trở thành một trận chung kết cúp. Họ phải phục hồi ngay lập tức, bắt đầu với trận đấu tiếp theo ở giải VĐQG gặp Bournemouth vào ngày 9 tháng 3. Không còn chỗ cho sai lầm nữa. Họ vẫn hơn 5 điểm. Họ vẫn kiểm soát số phận của mình. Nhưng thất bại ở trận chung kết cúp đó? Đó là một vết thương, vâng, nhưng một vết thương có thể, trớ trêu thay, thúc đẩy họ trở thành một lực lượng tập trung và không ngừng nghỉ hơn nữa trong mười trận đấu còn lại ở giải VĐQG. Nếu họ không giành được danh hiệu bây giờ, đó sẽ không phải vì thất bại ở Carabao Cup; đó là vì họ đã không học được gì từ nó.
Dự đoán táo bạo của tôi? Arsenal sẽ tận dụng nỗi đau này. Họ sẽ thắng năm trận đấu tiếp theo ở giải VĐQG, bao gồm một chuyến làm khách quan trọng đến Fulham vào ngày 12 tháng 3, và cuối cùng sẽ giữ chân City để nâng cao chiếc cúp Premier League với cách biệt hai điểm.